Kiến thức, Cà phê, Cộng đồng cà phê

Bán cà phê để thi Olympic: Câu chuyện bi hài của đội tuyển Brazil thời Đại Suy Thoái 1932

ban-ca-phe-de-thi-olympic-chuyen-bi-hai-cua-brazil

Câu chuyện bán cà phê để thi Olympic năm 1932 kể về đội tuyển Olympic Brazil vượt qua khủng hoảng kinh tế bằng cách chất đầy hạt cà phê trên tàu Itaquicê để tài trợ chuyến đi tới Los Angeles 1932 – một hành trình đầy cảm hứng và quyết tâm.

Dưới ánh đèn rực rỡ của Olympic mùa đông đang diễn ra, khi thế giới dõi theo những cú trượt băng hoàn hảo hay những pha lao mình xuống dốc tuyết nghẹt thở, tinh thần Olympic lại một lần nữa được nhắc đến như biểu tượng của nỗ lực, bền bỉ và khát vọng vượt qua giới hạn.

Nhưng nếu quay ngược thời gian gần một thế kỷ trước, lịch sử Olympic từng chứng kiến một câu chuyện còn dữ dội và khắc nghiệt hơn rất nhiều – nơi mà giấc mơ thi đấu không được đánh đổi bằng những gói tài trợ triệu đô và công nghệ tối tân hỗ trợ vận động viên hay danh tiếng, mà bằng… những bao cà phê. Nó là nguồn sống của hàng triệu con người, là trụ cột của nền kinh tế, và trong khoảnh khắc lịch sử đó, cà phê còn trở thành “tấm vé thông hành” cho giấc mơ Olympic.

Lịch sử Olympic hiện đại chứa đựng vô vàn câu chuyện về vinh quang và nước mắt, nhưng hiếm có câu chuyện nào lại mang đậm hương vị đắng chát – theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng – như hành trình của đội tuyển Olympic Brazil năm 1932. Đó là năm mà cuộc Đại suy thoái tàn phá nền kinh tế toàn cầu, và các vận động viên xứ sở Samba đã phải bán cà phê để thi Olympic.

Đó không chỉ là một quyết định tài chính bất đắc dĩ, mà là minh chứng cho khát vọng được hiện diện trên đấu trường thể thao lớn nhất hành tinh, dù phải trả giá bằng chính “linh hồn” kinh tế của quốc gia mình.

Tại ILOTA, chúng tôi không chỉ trân trọng hương vị của từng hạt cà phê, mà còn trân trọng cả những giá trị lịch sử mà nó gánh vác. Hãy cùng quay ngược thời gian về năm 1932, bước lên chuyến tàu Itaquicê định mệnh để hiểu về một thời kỳ mà cà phê gánh trên lưng giấc mơ của cả một dân tộc.

Bối cảnh lịch sử: Khi kinh tế sụp đổ và giấc mơ Olympic lung lay

Để hiểu vì sao Brazil đã phải lựa chọn một con đường chưa từng có tiền lệ – bán cà phê để thi Olympic, cần đặt câu chuyện này vào đúng bối cảnh lịch sử đầy biến động của đầu thập niên 1930. Năm 1932 không chỉ là thời điểm Olympic Los Angeles diễn ra, mà còn là giai đoạn Brazil đang oằn mình chống chọi với hậu quả nặng nề của Đại suy thoái toàn cầu – cuộc khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng nhất thế kỷ XX.

Sau cú sụp đổ của thị trường chứng khoán Phố Wall năm 1929, thương mại quốc tế lao dốc không phanh. Với Brazil, một quốc gia phụ thuộc nặng nề vào xuất khẩu nông sản – đặc biệt là cà phê – tác động của khủng hoảng càng trở nên khốc liệt. Thời điểm đó, Brazil cung cấp khoảng 60 – 70% sản lượng cà phê toàn cầu, và cà phê chiếm phần lớn nguồn thu ngoại tệ của quốc gia. Khi nhu cầu tiêu dùng ở châu Âu và Mỹ sụt giảm mạnh, giá cà phê trên thị trường thế giới rơi tự do, kéo theo sự tê liệt của cả nền kinh tế Brazil (Theo BBC History; BBC Mundo).

Cơn khủng hoảng giá cà phê không chỉ là câu chuyện của những con số trên sàn giao dịch. Nó trực tiếp ảnh hưởng đến đời sống của hàng triệu nông dân trồng cà phê tại các bang São Paulo, Minas Gerais hay Rio de Janeiro. Thu nhập sụt giảm, kho chứa đầy ắp cà phê không bán được, nhiều nông hộ đứng trước nguy cơ phá sản. Chính phủ Brazil khi đó thậm chí đã phải áp dụng những biện pháp cực đoan như đốt bỏ hoặc tiêu hủy cà phê dư thừa nhằm giữ giá, một chi tiết lịch sử từng được Smithsonian Magazine nhắc đến như biểu tượng đau xót của thời kỳ khủng hoảng.

Khi hạt cà phê từng bị đem đốt để cứu giá, cũng chính nó đã trở thành “vé thông hành” cho giấc mơ Olympic của Brazil – đọc thêm câu chuyện lịch sử đầy nghịch lý ấy tại đây: [Khủng hoảng giá cà phê: Khi cà phê bị dùng làm củi đốt]

ban-ca-phe-de-thi-olympic-chuyen-bi-hai-cua-brazil

Đằng sau những bao cà phê bị đốt bỏ và giá cả biến động dữ dội là một nhân vật từng thao túng cả thị trường thế giới – khám phá câu chuyện [Hermann Sielcken và vụ thao túng giá cà phê lớn nhất lịch sử tại đây.]

Trong bối cảnh ấy, ngân sách nhà nước bị thắt chặt nghiêm ngặt. Các khoản chi cho văn hóa, thể thao hay những hoạt động mang tính biểu tượng quốc gia gần như không còn là ưu tiên.

Ủy ban Olympic Quốc gia Brazil đứng trước một bài toán nan giải: Họ có những vận động viên tài năng đang khao khát thi đấu, nhưng chính phủ không có tiền để chi trả cho chuyến đi đắt đỏ đến California. Đồng nội tệ mất giá, ngân hàng không cho vay. Chi phí cho tàu biển, ăn ở, trang thiết bị và sinh hoạt trong nhiều tuần lễ vượt xa khả năng tài chính của Ủy ban Olympic Brazil lúc bấy giờ (Theo The New York Times, các bài phân tích lịch sử Olympic).

Tưởng chừng như kết quả của Brazil tại thế vận hội Los Angeles 1932 sẽ chỉ là một con số 0 tròn trĩnh, thì một ý tưởng “điên rồ” nhưng đầy tính thực tế đã nảy ra. Chính phủ Brazil, dưới thời Tổng thống Getúlio Vargas, đã đưa ra một quyết định chưa từng có trong lịch sử thể thao: Các vận động viên sẽ không được cấp tiền, họ phải tự kiếm tiền bằng cách mang theo sản phẩm quốc hồn quốc túy của đất nước. Họ phải bán cà phê để thi Olympic.

“Chúng ta không có tiền, nhưng chúng ta có cà phê. Hãy mang nó đến Mỹ, bán nó đi, và dùng tiền đó để thi đấu.” – Đó là mệnh lệnh ngầm của thời đại ấy.

ban-ca-phe-de-thi-olympic-chuyen-bi-hai-cua-brazil

Lượng cà phê dư thừa được chất lên một tàu hơi nước tại bến cảng Rio de Janeiro vào năm 1931 để đổ xuống biển.

Ý tưởng bán cà phê để thi Olympic ra đời không phải từ sự lãng mạn, mà từ thực tế khắc nghiệt. Thay vì chờ đợi ngân sách nhà nước, đội tuyển và các nhà tổ chức đã tận dụng những bao cà phê còn tồn kho, mang theo trên hành trình sang Mỹ, với hy vọng bán được ở các cảng dọc đường hoặc ngay tại thị trường Bắc Mỹ để trang trải chi phí. Trong hoàn cảnh đó, hạt cà phê không còn là một loại nông sản đơn thuần; nó trở thành phương tiện sinh tồn, là “đồng tiền” cuối cùng để Brazil giữ được tấm vé bước vào Olympic.

Theo cách nhìn của nhiều nhà sử học, câu chuyện này phản ánh rõ nét tinh thần ứng biến và sự kiên cường của người Brazil trong thời kỳ khủng hoảng. Khi các con đường truyền thống đều bị đóng lại, đội tuyển Olympic Brazil đã buộc phải đi một con đường khác – nơi thể thao, kinh tế và số phận của hạt cà phê hòa vào nhau.

Chính trong hoàn cảnh éo le ấy, quyết định bán cà phê để thi Olympic đã trở thành một trong những chương đặc biệt nhất của lịch sử Olympic hiện đại: một câu chuyện mà ở đó, giấc mơ thi đấu được nuôi dưỡng không bằng sự dư dả, mà bằng ý chí và niềm tin rằng ngay cả trong khủng hoảng sâu nhất, một quốc gia vẫn có thể tìm ra cách để bước ra thế giới.

Chuyến tàu Itaquicê – Khi cà phê trở thành “vé tàu” đến Olympic

Ngày đó, phương tiện di chuyển chủ yếu là tàu thủy. Chính phủ đã trưng dụng một con tàu chở hàng cũ tên là chuyến tàu Itaquicê để đưa đoàn thể thao đến Mỹ. Trong lịch sử Olympic hiện đại, hiếm có hành trình nào vừa nặng nề về vật chất, vừa chất chứa nhiều biểu tượng như Chuyến tàu Itaquicê. Đây không đơn thuần là một phương tiện di chuyển, mà là giải pháp sinh tồn cho giấc mơ thể thao của cả một quốc gia đang kiệt quệ vì khủng hoảng.

ban-ca-phe-de-thi-olympic-chuyen-bi-hai-cua-brazil

Đoàn Olympic Brazil 1932 trên tàu SS Itaquicê từ Rio de Janeiro đến Los Angeles

Hàng hóa đặc biệt

Brazil khi ấy không đủ ngân sách để chi trả trọn vẹn chi phí sang Mỹ tham dự Thế vận hội Los Angeles 1932. Thay vì hủy bỏ kế hoạch, chính phủ và Ủy ban Olympic Brazil đã quyết định thuê tàu Itaquicê – một con tàu chở hàng vốn được dùng cho thương mại đường biển – để đưa vận động viên vượt Đại Tây Dương. Điểm đặc biệt nằm ở chỗ: trên khoang tàu, bên cạnh hành lý và dụng cụ thi đấu, là 50.000 bao cà phê – tài sản cuối cùng có thể quy đổi thành tiền mặt.

Hành trình của Chuyến tàu Itaquicê không diễn ra theo cách thông thường. Con tàu không chạy thẳng một mạch sang Los Angeles, mà ghé qua nhiều cảng biển trên đường đi. Mỗi lần dừng lại, các thành viên trong đoàn lại tìm cách bán cà phê để thi Olympic, dùng số tiền thu được để chi trả các chi phí phát sinh trong suốt chuyến hải trình. Theo The New York Times (bản tiếng Anh, các bài hồi cứu Olympic), đây là một trong những ví dụ hiếm hoi mà việc tham dự Thế vận hội phụ thuộc trực tiếp vào hoạt động buôn bán ngay trên đường di chuyển.

Kế hoạch được vạch ra khá đơn giản trên giấy tờ:

  1. Tàu sẽ đi dọc bờ biển Nam Mỹ, qua kênh đào Panama và dừng lại ở các cảng ở Caribe và bờ Đông Hoa Kỳ.

  2. Tại mỗi điểm dừng, các vận động viên sẽ xuống bán cà phê.

  3. Lợi nhuận thu được sẽ dùng để chi trả thuế cảng, chi phí ăn ở và phí tham dự Olympic.

Đây là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy tầm quan trọng của hạt cà phê đối với Brazil. Tại ILOTA, chúng ta thường nói về giá trị thương mại của cà phê, nhưng vào năm 1932, cà phê đen thực sự là “máu” của nền kinh tế, là hy vọng duy nhất để Brazil tại thế vận hội Los Angeles 1932 có thể hiện diện.

Những “nhân viên Sales” mang giày đinh

Hãy tưởng tượng cảnh tượng bi hài này: Những vận động viên điền kinh, những kình ngư bơi lội, thay vì được nghỉ ngơi và mát-xa cơ bắp, họ phải vác những bao cà phê nặng trĩu, chào mời từng thương lái ở các cảng biển xa lạ để bán cà phê để thi Olympic.

Chính Chuyến tàu Itaquicê đã biến hạt cà phê từ biểu tượng kinh tế thành biểu tượng văn hóa – nơi thể thao và đời sống xã hội hòa làm một. Trên boong tàu ấy, ranh giới giữa vận động viên và thương nhân gần như bị xóa nhòa. Những người trẻ mang trên mình màu cờ sắc áo Brazil buộc phải học cách thương lượng giá cà phê, tính toán chi phí và sống trong điều kiện thiếu thốn – tất cả chỉ để giữ lấy cơ hội được thi đấu tại Olympic.

Olympic, trong trường hợp này, không chỉ là cuộc cạnh tranh thể thao, mà còn là phép thử về sức chịu đựng, tinh thần và niềm tin. Mỗi bao cà phê bán được đồng nghĩa với việc thêm một vận động viên có cơ hội đặt chân lên đất Mỹ.

Theo tạp chí Smithsonian, kế hoạch này nghe có vẻ khả thi về mặt lý thuyết nhưng lại là một thảm họa về thực tế. Thế giới đang trong cơn đại suy thoái, không ai muốn mua cà phê số lượng lớn, đặc biệt là khi giá đang rớt thê thảm.

Hành trình gian nan: Khi thực tế “tát” vào mặt giấc mơ

Nhìn lại từ góc độ lịch sử, Chuyến tàu Itaquicê không chỉ đơn giản là một chi tiết thú vị trong biên niên sử Thế vận hội. Nó là minh chứng rõ ràng nhất cho câu chuyện bán cà phê để thi Olympic – nơi một quốc gia đã tận dụng sản phẩm quốc dân của mình để đổi lấy sự hiện diện trên đấu trường thể thao lớn nhất thế giới. Trong hoàn cảnh mà tiền bạc gần như không còn giá trị, chính cà phê đã trở thành đồng tiền cuối cùng, là động lực giúp Brazil tiếp tục cuộc hành trình đến Los Angeles năm 1932, bất chấp mọi thiếu thốn và rủi ro.

Tuy nhiên. “đời thì không như là mơ”. Hành trình của chuyến tàu Itaquicê là một chuỗi những thất vọng.

Cú sốc tại cảng San Pedro

Đội tuyển Olympic Brazil đến Los Angeles với lực lượng mỏng hơn nhiều so với kế hoạch ban đầu. Không phải tất cả vận động viên đều có thể đặt chân đến Mỹ; chỉ những người mà nguồn kinh phí “sống sót” sau hành trình bán cà phê dọc đường mới đủ điều kiện tiếp tục thi đấu. Điều đó khiến đoàn thể thao Brazil trở thành một trong những đoàn có điều kiện sinh hoạt khó khăn nhất tại Olympic 1932.

Khi đến Mỹ, đoàn thể thao Brazil đối mặt với một rào cản tài chính cuối cùng: Thuế nhập cảnh. Chính quyền Hoa Kỳ yêu cầu mỗi người nhập cảnh phải đóng 1 USD (tương đương khoảng 20 USD theo thời giá ngày nay, nhưng trong bối cảnh suy thoái, đó là số tiền lớn đối với một đoàn quân khánh kiệt). Tổng cộng, họ cần khoảng 69 USD để đưa các vận động viên lên bờ, chưa kể các quan chức.

ban-ca-phe-de-thi-olympic-chuyen-bi-hai-cua-brazil

Những vận động viên Brazil đầu tiên đến Olympic

Nhưng bi kịch thay, họ không đủ tiền. Số tiền bán cà phê dọc đường quá ít ỏi. Các quan chức lãnh đạo đoàn đã phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn nhất trong lịch sử đội tuyển Olympic Brazil: Chỉ những ai có khả năng giành huy chương cao nhất mới được xuống tàu.

Trong khi các cường quốc thể thao như Mỹ, Pháp hay Anh có sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ ngân sách quốc gia và nhà tài trợ, các vận động viên Brazil bước vào Olympic với tâm thế hoàn toàn khác. Họ không chỉ thi đấu cho thành tích cá nhân, mà còn mang theo ý thức rằng mỗi bước chạy, mỗi cú nhảy của mình là kết tinh từ những bao cà phê đã được bán đi trên đại dương.

Smithsonian Magazine từng mô tả đây là một trong những trường hợp hiếm hoi mà “nền kinh tế quốc gia và thể thao Olympic gắn chặt với nhau đến mức không thể tách rời”.

Cuộc chia ly đẫm nước mắt

ban-ca-phe-de-thi-olympic-chuyen-bi-hai-cua-brazil

Năm niềm hy vọng sáng giá nhất tại Olympic của Brazil: (1) José Xavier de Almeida, vận động viên chạy nước rút; (2) Sylvio de Magalhães Padilha, vận động viên vượt rào; (3) Domingo Puglisi, vận động viên chạy 400 mét; (4) Maria Lenk, vận động viên bơi lội; và (5) không xác định được danh tính, rất có thể là Lucio Almeida Prado de Castro, vận động viên nhảy sào.

Chỉ có 24 vận động viên ưu tú nhất được nộp phí để lên bờ tham dự và đại diện cho Brazil tại thế vận hội Los Angeles 1932. Số còn lại – những người đã tập luyện suốt 4 năm ròng rã, những người đã vác từng bao cà phê, bán cà phê để thi Olympic – bị bắt buộc phải ở lại trên tàu.

Tờ Time đã thuật lại câu chuyện đau lòng này: Những vận động viên bị bỏ lại đã khóc khi nhìn thấy ánh đèn của Làng Olympic từ xa. Tàu Itaquicê sau đó phải nhổ neo đi lên phía Bắc, tới San Francisco với hy vọng bán thêm được cà phê để có tiền quay lại đón những người còn lại hoặc ít nhất là kiếm tiền nhiên liệu để về nước.

“Có những vận động viên bóng nước, điền kinh đã phải đứng trên boong tàu, nhìn giấc mơ của mình tan biến chỉ vì không bán đủ cà phê. Đó là sự nghiệt ngã của thể thao khi gắn liền với kinh tế.”

Có một giai thoại kể rằng, đội tuyển bóng nước Brazil, sau khi không được xuống Los Angeles, đã đi cùng tàu lên San Francisco để bán cà phê. Cuối cùng, họ bán được một ít và bắt xe quay lại Los Angeles, nhưng đã quá muộn và kiệt sức để chuẩn bị cho những màn thi đấu đỉnh cao.

Brazil tại Thế vận hội Los Angeles 1932: Sự nỗ lực trong tuyệt vọng

Mặc dù quá trình chuẩn bị đầy bão táp, những vận động viên may mắn được đặt chân lên đất Mỹ đã thi đấu với tinh thần quật cường. Dù không giành được huy chương nào tại kỳ thế vận hội này, nhưng sự hiện diện của họ là minh chứng cho sức sống mãnh liệt.

Dấu ấn của Maria Lenk

Trong số những người được lên bờ nhờ tiền bán cà phê để thi Olympic, có một cái tên đã đi vào lịch sử: Maria Lenk – người phụ nữ Nam Mỹ đầu tiên tham gia Thế vận hội Mùa hè.

Maria Lenk mới 17 tuổi vào thời điểm đó. Cô đã phải tự may trang phục thi đấu của mình. Lenk tham gia ba nội dung: 100 mét tự do, 100 mét bơi ngửa và 200 mét bơi ếch. Thật không may, cô đã không lọt vào chung kết ở cả ba nội dung.

ban-ca-phe-de-thi-olympic-chuyen-bi-hai-cua-brazil

Dù không giành huy chương, nhưng Maria Lenk đã trở thành biểu tượng cho sự vươn lên của phụ nữ trong thể thao Mỹ Latinh. Lenk vẫn là trụ cột của bơi lội Brazil, nắm giữ năm kỷ lục thế giới hạng mục Master cho đến khi qua đời (trong khi đang bơi) ở tuổi 92. Sau này, tên bà được đặt cho một trung tâm thể thao dưới nước nổi tiếng tại Rio de Janeiro.

Adalberto Cardoso – “Homem de Ferro” của Brazil tại Olympic 1932

Trong số những thành viên của đội tuyển Olympic Brazil tham dự Brazil tại Thế vận hội Los Angeles 1932, một nhân vật nổi bật không chỉ vì phong độ thi đấu mà còn vì ý chí kiên cường chính là Adalberto Cardoso – vận động viên chạy dài (10.000 m) và là quân nhân thuộc Marinha do Brasil (Hải quân Brazil).

Do đoàn không đủ tiền để trả lệ phí cảng ở Los Angeles, Cardoso không được phép rời tàu ngay khi cập bến. Thay vì từ bỏ, ông đã tự mình vượt quãng đường khoảng 600 km từ San Francisco đến Los Angeles bằng cách chạy, đi nhờ xe và đi bộ trong gần 20 giờ liên tục chỉ để kịp dự cuộc thi chạy 10.000 m. Cuối cùng, ông tới được Sân vận động Olympic Los Angeles chỉ khoảng 4 phút trước khi xuất phát – và phải dùng một bộ đồ thể thao mượn tạm để tham gia cuộc thi.

Trong cuộc thi, Cardoso chạy với đôi chân phồng rộp, ngã xuống nhiều lần nhưng vẫn cán đích, dù là người về cuối cùng. Khán giả Mỹ đã đứng dậy vỗ tay vang dội cho tinh thần bất khuất đó. Sự bền bỉ đó khiến người hâm mộ đặt cho ông biệt danh “Homem de Ferro” (tạm dịch: Người đàn ông sắt thép), biểu tượng cho ý chí không khuất phục dù đối diện nghịch cảnh lớn nhất trong sự nghiệp và trong lịch sử thể thao Brazil.

ban-ca-phe-de-thi-olympic-chuyen-bi-hai-cua-brazil

Kết quả thi đấu

Về mặt thành tích, Brazil tại Thế vận hội Los Angeles 1932 không đạt được những kết quả rực rỡ. Đoàn Brazil chỉ giành được một số thứ hạng khiêm tốn và không tạo ra dấu ấn huy chương lớn.

Sự mệt mỏi từ chuyến đi biển dài ngày trên chuyến tàu Itaquicê, chế độ dinh dưỡng thiếu thốn, và áp lực tâm lý từ việc phải đi buôn bán đã bào mòn thể lực của họ.

Tuy nhiên, trong con mắt của các nhà báo quốc tế thời bấy giờ – được The New York Times phản ánh – sự hiện diện của Brazil đã mang ý nghĩa vượt xa bảng xếp hạng. Đó là câu chuyện về một quốc gia đang suy kiệt về tài chính nhưng vẫn quyết tâm không rút lui khỏi sân chơi toàn cầu.

Đáng chú ý hơn cả là tinh thần thi đấu của đội tuyển Olympic Brazil. Nhiều vận động viên phải tự lo phần lớn sinh hoạt, tiết kiệm tối đa từng bữa ăn, từng khoản chi. Olympic, với họ, không còn là một lễ hội xa hoa, mà là một thử thách sinh tồn đúng nghĩa. Chính hoàn cảnh ấy đã khiến hình ảnh đoàn Brazil trở thành biểu tượng cho “tinh thần Olympic nguyên bản” – nơi ý chí và khát vọng được đặt cao hơn điều kiện vật chất.

Trong bối cảnh đó, Olympic Los Angeles 1932 không chỉ là nơi tranh tài, mà còn là sân khấu nơi câu chuyện về cà phê, khủng hoảng và lòng kiên cường của Brazil đã làm chấn động thế giới.

Từ quá khứ đến hiện tại: Bài học cho ILOTA và ngành cà phê

Câu chuyện về việc bán cà phê để thi Olympic năm 1932 không chỉ là một trang sử buồn của thể thao, mà còn là một bài học kinh tế sâu sắc. Nó cho thấy sự nguy hiểm của việc phụ thuộc vào một mặt hàng xuất khẩu duy nhất.

Vào những năm 1930, Brazil đã đốt bỏ hàng triệu bao cà phê để giữ giá, nhưng vẫn không cứu vãn được tình hình. Việc bắt các vận động viên mang cà phê đi bán dạo là đỉnh điểm của sự tuyệt vọng trong khủng hoảng thừa.

Tại ILOTA, khi nhìn lại câu chuyện này, chúng ta thấy được giá trị của sự đổi mới và đa dạng hóa. Ngày nay, cà phê Brazil không chỉ là hàng hóa thô giá rẻ để bán theo bao tải như trên tàu Itaquicê năm xưa. Brazil hiện đại, và cả ngành cà phê thế giới, đã chuyển mình sang làn sóng cà phê đặc sản (Specialty Coffee), nơi chất lượng và câu chuyện thương hiệu được đặt lên hàng đầu.

Nếu năm 1932, cà phê là “gánh nặng” phải bán tống bán tháo, thì ngày nay, cà phê là “nghệ thuật” để thưởng thức.

Nguồn tham khảo:

  1. Mental Floss: When Brazil Sent Its Olympic Athletes to Los Angeles With Coffee Instead of Cash. Bài viết chi tiết về bối cảnh kinh tế và quyết định của chính phủ Brazil.

  2. Smithsonian Magazine: For the 1932 Olympics, Brazil Shipped Its Athletes to L.A. on a Coffee Freighter. Cung cấp thông tin về con tàu Itaquicê và số lượng 50.000 bao cà phê.

  3. Time Magazine: A Brief History of the Olympics. Ghi nhận về khoản thuế 1 USD và việc các vận động viên bị bỏ lại.

  4. ESPN: Rio 2016: The amazing story of Brazil’s 1932 Olympic team. Chi tiết về Adalberto Cardoso và Maria Lenk.

  5. History.com: The Great Depression. Bối cảnh kinh tế toàn cầu dẫn đến sự sụp đổ giá cà phê.

Kết luận

Mỗi khi thế vận hội diễn ra, dù là mùa hè rực lửa hay mùa đông băng giá, chúng ta lại nhớ về những câu chuyện phi thường bên lề đường đua. Câu chuyện Brazil bán cà phê để thi Olympic năm 1932 mãi mãi là một minh chứng hùng hồn cho khát vọng của con người.

Chiếc tàu Itaquicê đã lùi xa vào dĩ vãng, những bao cà phê năm ấy đã tan vào lịch sử, nhưng bài học về sự nỗ lực vượt qua nghịch cảnh vẫn còn nguyên giá trị. Đối với những người yêu cà phê và yêu thể thao, ly cà phê hôm nay dường như đậm đà hơn một chút khi ta biết rằng, đã từng có những vận động viên vĩ đại phải đánh đổi mồ hôi và nước mắt bên những bao cà phê ấy để được chạm tay vào giấc mơ Olympic.

Tại ILOTA, chúng tôi kể lại câu chuyện này không chỉ để hoài niệm, mà để tôn vinh. Tôn vinh hạt cà phê – nhân chứng thầm lặng của lịch sử, và tôn vinh tinh thần không bao giờ bỏ cuộc, dù trong tay bạn chỉ còn lại những hạt cà phê thay vì tiền bạc.

Ngày nay, bạn không cần phải chất đầy cà phê lên tàu vượt đại dương mới đổi lấy được niềm vui. Tại ILOTA, chúng tôi đã chọn lọc những hạt cà phê ngon nhất từ các vùng đất trứ danh, rang xay cẩn thận để mang đến cho bạn ‘tấm vé’ khởi đầu ngày mới đầy năng lượng và hứng khởi. [Thưởng thức ngay hương vị cà phê của nhà vô địch cùng ILOTA]

 

ILOTA – Nhà rang Cà phê “May đo” 

Địa chỉ: Biệt thự 3, ngõ 2A Chế Lan Viên, phường Đông Ngạc, Hà Nội.

Zalo: 0989 099 033 (Mr Thắng)

Website: ilota.vn

Facebook: ILOTA Coffee and Tea

author-avatar

Về Thái Ngọc

Thái Ngọc là Chuyên gia R&D và Kiểm soát chất lượng (QC) tại ILOTA Coffee & Tea - Nhà rang may đo. Với hơn 5 năm kinh nghiệm thực chiến, Thái Ngọc chuyên sâu nghiên cứu về Cà phê đặc sản (Special Coffee) và Trà Shan Tuyết cổ thụ. Cô trực tiếp tham gia quy trình thử nếm (Cupping) và phát triển các hồ sơ rang (Roasting Profiles) độc bản cho đối tác F&B. Những kiến thức cô chia sẻ đều được đúc kết từ quá trình vận hành thực tế tại Công ty Cổ phần Thương mại Quốc Tế Thái Anh.